Khi thứ giữ mình lại là hàng chục cuộc đối thoại trong đầu
Có những chuyện mình muốn nói với chồng, mà cảm thấy rất khó mở lời, cứ đặt lên đặt xuống mãi mà vẫn chưa sẵn sàng nói. Cần nói những gì mình cũng soạn sẵn trong đầu từ trước rồi, nói ra chắc chỉ mất vài chục giây thôi, mà lần nào sắp nói, mình cũng nghe trong đầu tiếng nói quen thuộc: hay thôi nhỉ.
Cái giữ mình lại thực ra không phải nội dung câu chuyện cần nói. Cái giữ mình lại là hàng chục cuộc đối thoại đã diễn ra trong đầu trước khi câu nói thật được cất lên. Mình tưởng tượng người kia sẽ khó chịu, sẽ im lặng, sẽ hiểu lầm, sẽ thất vọng, sẽ nghĩ khác về mình. Hoặc người kia nói một câu gì đó khiến mình thấy mình đang làm quá. Và chỉ riêng việc đi qua hết những cuộc đối thoại ấy thôi cũng đủ làm mình thấy mệt.
Trong cuốn sách “Set Boundaries, Find Peace”, Nedra Glover Tawwab viết thế này:
"Việc cứ mãi tập trung vào việc người khác sẽ phản ứng thế nào là một trong những cách khiến chúng ta rơi vào vòng xoáy suy nghĩ luẩn quẩn, và chính điều đó làm suy giảm khả năng hành động của chúng ta."
và
"Nỗi sợ không bắt nguồn từ sự thật. Nỗi sợ bắt nguồn từ những suy nghĩ tiêu cực và những kịch bản mà tâm trí chúng ta tự viết ra."
Kịch bản. Hai chữ đó làm mình khựng lại một lúc.
Người kia, ở ngoài đời, còn chưa biết mình định nói gì. Họ chưa kịp phản ứng gì cả, mình đã phản ứng thay họ rồi. Trong đoạn phim được dựng lên từ kịch bản ấy, người kia chưa từng có mặt. Chỉ có mình tự viết, tự xem, rồi tự sợ.
Có lẽ trong những ngày tới, có những chuyện cần nói mình vẫn sẽ ngập ngừng, do dự. Nhưng từ lúc biết đoạn phim kia do chính mình dựng, mình bớt tin nó đi một chút.
#thươngthương #HiểumìnhThươngmình



