thương thương
Thương Thủ Thỉ·2 phút đọc

Thứ khiến mình lo nhất hóa ra không phải lúc bắt đầu, mà là lúc chưa bắt đầu

🌸
Thương Thương · · 2 phút đọc
Thứ khiến mình lo nhất hóa ra không phải lúc bắt đầu, mà là lúc chưa bắt đầu

Tháng 5 vừa rồi, mình có lịch một phiên khai vấn với khách.

Trong khoảng 1 tuần chờ đến lịch hẹn, mình hơi lo lắng vì lâu lắm rồi, kể từ lúc sinh em bé, mình không thực hiện phiên khai vấn nào cả. Mấy ngày đó, cái lo lắng cứ lởn vởn đâu đó, không dữ dội, cao trào, không đến mức làm mình mất ăn mất ngủ, nhưng lúc nào nó cũng ở đó. Mình bồn chồn tìm lại sách vở cũ hồi còn đi học, “ôn lại” kiến thức của cả khóa Level 1 lẫn Level 2. Mà thú thực, lúc đang lo thì “học bài” không có vào.

Nếu gọi tên cho đúng, thì mình không sợ phiên khai vấn sẽ diễn ra tệ. Mình sợ mình không còn nhớ cách làm đúng, cách làm tốt.

Nghe có vẻ lạ nhỉ, vì đó là việc mình đã từng làm rất nhiều lần. Nhưng có lẽ ai từng quay lại công việc sau thời gian dài tạm nghỉ cũng sẽ hiểu cảm giác đó. Mình không sợ điều gì mới. Mình sợ chính thứ mình từng biết rõ, nhưng giờ không còn chắc chắn mình vẫn còn làm tốt như trước. Mà nỗi lo ấy cũng đâu phải vô cớ. Lâu rồi mình không làm thật mà, sợ quên cũng là chuyện dễ hiểu thôi.

Rồi ngày có phiên khai vấn cuối cùng cũng đến. Và lạ là ngay trước buổi khai vấn, mình lại thấy khá thoải mái, không lo nhiều như những ngày trước đó.

Điều làm mình chú ý không phải là buổi làm việc diễn ra thế nào, mà là sự khác biệt giữa hai khoảng thời gian. Một bên là những ngày trước đó, khi buổi làm việc còn nằm trong tưởng tượng, một bên là khoảnh khắc nó thật sự đến.

Nỗi lo dường như rất sống động ở khoảng thứ nhất. Nó có nhiều chỗ để điền vào những khoảng trống, nhiều chỗ để đặt ra giả thuyết, nhiều chỗ để hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi. Nhưng khi việc thật sự bắt đầu, những khoảng trống ấy tự nhiên ít đi.

Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại chuyện đó, mình vẫn thấy thú vị ở chỗ: nỗi lo ấy xuất hiện tưởng chừng là vì phiên khai vấn, nhưng nó lại biến mất trước cả khi phiên khai vấn bắt đầu. Nghĩa là từ đầu đến cuối, nỗi lo đó chưa từng thật sự tồn tại trong phiên khai vấn ấy. Nó chỉ tồn tại trong những ngày chờ đợi. Cái nó lấy của mình không phải là buổi diễn ra phiên khai vấn hôm ấy, mà là những ngày trước đó.

Mình không nghĩ mình đã lo vô ích. Cái lo ấy là thật, và nó có lý do để xuất hiện. Chỉ là nhiều khi, cảm giác lo lại chiếm một khoảng lớn hơn chính điều đang khiến mình lo. Và nó hiếm khi chịu đi sớm, thường phải đợi đến khi việc đã ở ngay trước mặt, nó mới chịu lùi lại.

Mình nghĩ chuyện này không chỉ xảy ra với một phiên khai vấn. Có thể nó cũng xuất hiện trước một cuộc nói chuyện bị trì hoãn mãi chưa diễn ra, trước một việc rất lâu rồi mới làm lại, trước một nơi mới sắp phải đến, hay trước bất kỳ lần đầu tiên nào trong đời.

Nhiều khi phần nặng nhất không nằm ở chính sự việc, mà nằm ở quãng thời gian mình đứng trước nó.

Giờ thì mình biết điều này rồi đấy. Vậy mà mình nghĩ, lần tới thôi, trước một việc lâu ngày mới làm lại, chắc mình vẫn sẽ lo như cũ.

#thươngthương #ThươngThủThỉ


Thủ thỉ cùng Thương
Đang tải bình luận...
Bài viết liên quan

Bài viết liên quan