Về người viết
Chào bạn, mình là thương
Và đây là góc thanh xuân, nơi mình gói ghém những chênh vênh, những niềm vui bé mọn, để rồi nhận ra mình vẫn đang lớn lên mỗi ngày.
Có bao giờ bạn đứng giữa ngã tư đường, nhìn dòng người hối hả và xẹt qua đầu một câu hỏi: "Mình đang đi đâu vậy?". Mình đã từng như thế. Rất nhiều lần.
"thương thương" ra đời không phải vào lúc mình cảm thấy mạnh mẽ nhất, mà là lúc mình thấy bản thân dễ vỡ nhất. Khi những áp lực công việc, những bộn bề của việc làm mẹ bủa vây, mình thèm khát một khoảng không để thở. Một tờ giấy trắng để trút hết mớ bòng bong trong đầu.
Mình dệt "thương thương" từ ba cuộn chỉ nhỏ:
Thương Thủ ThỉMình viết cho chính những tổn thương đã lặn vào trong. Từ đó, mình tập đồng hành với con, với chồng bằng thứ ngôn ngữ không gai góc.
Thương Thương ThânHành trình kéo lê tấm thân mỏi mệt lên thảm yoga, hay những lúc tập ăn chậm lại để biết trân trọng sức khoẻ hơn.
Thương Thích ThửVài mẩu review nho nhỏ, nhặt nhạnh niềm vui từ vài món đồ hay ho mua cho gia đình.
Mình không mong viết ra để trở thành một "hot mom" hay răn dạy ai cách sống. Mình chỉ viết, như cách một cái cây hắt bóng xuống mặt hồ, tĩnh lặng và tự nhiên nhất có thể.
"Nếu đôi lúc bạn thấy chông chênh, hãy ghé qua trạm nghỉ này. Rót một ly nước ấm, đọc một mẩu chuyện dài, và cười cùng mình nhé.