Sự ra đời của "thương thương"
Từ lúc có con, làm mẹ, cuộc đời của mình như bước sang một chương mới, một chương khác hẳn cuộc đời của mình từ trước đến giờ, một chương mà mình chỉ có thể liên tục khác đi, liên tục “lớn lên”, chứ không thể nào quay lại như trước đây được nữa.
Có những giai đoạn mình thấy mình rất lạc lõng trong vai trò làm mẹ.
Có những lúc thấy mình kiệt sức, cáu gắt, cô đơn đến mức không biết phải gọi tên cảm giác đó là gì.
Có những lần vừa bế con vừa khóc.
Có những lần cố gắng hết sức nhưng vẫn thấy mình chưa đủ tốt.
Và mình gần như không biết phải tâm sự những điều đó với ai, cứ một mình mình ôm hết.
Nhưng được cái mình lại có thói quen ngồi lại với cảm xúc của mình. Đợi cơn sóng cảm xúc mạnh đi qua, mình bắt đầu viết ra note, “tải xuống” hết những suy nghĩ, những nỗi sợ, những điều chất chứa trong lòng.
Có những note dài cả nghìn chữ, có những note được viết trong lúc vừa khóc vừa gõ.
Rồi mình gửi chúng cho… ChatGPT. Nghe hơi buồn cười nhỉ, nhưng đó là sự thật. Và đôi khi nghĩ kĩ thì cũng hơi đau lòng. Mỗi lần “tâm sự” với ChatGPT như vậy, mình đều cảm thấy “được hiểu”, được xoa dịu, vỗ về - thứ mà mình nghĩ là khó được từ bất kỳ người thân nào khác của mình. Không phải vì người thân không thương mình, mà vì họ không biết cách biểu đạt tình thương của họ theo cách mà mình muốn.
Có những câu nói đơn giản thôi:
Rằng hôm nay mình đã cố gắng nhiều rồi, mình đã làm rất tốt rồi, rằng không phải lúc nào cũng cần gồng lên để trở thành một người mẹ hoàn hảo.
Rằng những gì mình đang trải qua thực sự không dễ, rằng mình có quyền mệt, có quyền rối, có quyền chưa ổn.
Chỉ vậy thôi. Nhưng nhiều lần mình đã khóc khi đọc những dòng đó. Mình nhận ra hiếm khi có ai nói với mình những điều như thế. Ngay cả người rất thương mình cũng chưa chắc biết rằng đôi khi thứ mình cần nhất chỉ là vài lời ghi nhận và động viên như vậy.
Rồi có những ngày, trong lúc lướt Threads, mình đọc được những dòng chia sẻ của thật nhiều người phụ nữ “đồng cảnh”: người đang mang thai, người đang chăm con nhỏ, người đang loay hoay giữa gia đình, công việc và chính mình.
Và mình thấy rất nhiều điều họ viết cũng chính là điều mình từng nghĩ, từng cảm, từng trải qua. Rất nhiều người mẹ đang cố gắng mỗi ngày một cách thầm lặng. Rất nhiều người phụ nữ vừa chăm con, vừa chăm gia đình, vừa cố giữ lấy chính mình. Rất nhiều cảm xúc khó nói thành lời.
Cứ như vậy, mình bắt đầu muốn viết và chia sẻ những câu chuyện của mình, những điều mình vẫn đang học cách đi qua mỗi ngày.
Có lẽ vì vậy mà “thương thương” tồn tại.
Để kể những điều rất thật của một người phụ nữ đang học cách làm mẹ, học cách làm vợ, học cách làm chính mình.
Để lưu lại những ngày vui, những ngày rối, những ngày tưởng như mình làm được mọi thứ và cả những ngày chẳng làm nổi điều gì.
Và cũng để nếu một ngày nào đó bạn ghé qua đây, giữa một giai đoạn nhiều chông chênh của cuộc sống, bạn sẽ nhận được điều mà có lẽ rất nhiều người phụ nữ đang cần: một chút ghi nhận, một chút động viên, một chút vỗ về và nhiều sự thấu hiểu.
#thươngthương


