thương thương
Thương Thủ Thỉ·2 phút đọc

Có khi nào mình vẫn giữ một nhu cầu đã thuộc về một hoàn cảnh cũ?

🌸
Thương Thương · · 2 phút đọc
Có khi nào mình vẫn giữ một nhu cầu đã thuộc về một hoàn cảnh cũ?

Có một buổi chiều, mình ngồi chơi với con trong lúc chờ chồng đi làm về.

Con bày đồ chơi ra sàn, ngồi chơi vui vẻ. Mình ngồi cạnh con, lúc thì đưa cho con thứ này thứ kia, lúc thì đọc sách, lúc lại ngồi giải đáp một vạn câu hỏi vì sao của con.

Chốc chốc, mình lại nhìn đồng hồ theo thói quen, chờ mong đúng khung giờ đó thì chồng sẽ về đến nhà, để mình có thể được nghỉ ngơi một chút, hoặc đơn giản chỉ là để có người đỡ cho mình một chút. Hôm nào chồng về muộn xíu thôi, là trong người mình lại có chút khó chịu. Không hẳn là giận, mà giống sốt ruột, kiểu đang đợi một thứ rất cần mà mãi nó chưa tới ấy.

Nhưng trong một khoảnh khắc, tự dưng mình nhận ra: ơ kìa, hôm nay mình vẫn khoẻ, vẫn vui, vẫn chơi với con được bình thường cơ mà, sao lại mong chồng về thế nhỉ?

Cái "ơ kìa" ấy làm mình hơi khựng lại. Mình chợt nhận ra mình vẫn còn giữ thói quen cũ, dù hoàn cảnh đã khác, chỉ bởi vì việc đó đã kéo dài rất lâu đến nỗi mình quen luôn rồi.

Hồi con còn bé xíu, thực sự mình đã rất cần chồng về sớm. Sau sinh, sức khỏe của mình rất kém do băng huyết lúc sinh. Một mình xoay sở với những cữ sữa, cữ ăn dặm, cữ ngủ của con, mình không có thời gian để ăn một bữa cơm tử tế, không có thời gian đi vệ sinh vì phải bế con ngủ trên tay. Ngày cứ kéo dài ra và không có ai đỡ một tay. Chồng về sớm được một chút là mình được thở một chút. Cái mong ngóng ấy hồi đó là bởi vì vậy.

Giờ con đã lớn hơn, đã đi học. Mình đã khỏe hơn, cũng quen hơn với những buổi chiều chỉ có hai mẹ con. Mình vẫn chơi với con, vẫn lo được mọi thứ, thậm chí có những hôm còn thấy khoảng thời gian ấy rất vui.

Hoàn cảnh đã khác rồi. Nhu cầu bây giờ cũng không còn như ngày trước nữa. Nhưng có một thứ hình như chưa kịp thay đổi: Mình vẫn mong chồng về sớm, và đôi khi vẫn khó chịu khi chồng về muộn. Không phải vì chồng đã làm gì sai, chỉ là cái mong ngóng từng rất cần thiết ấy… đã ở lại lâu hơn hoàn cảnh đã tạo ra nó.

Mình chợt nhận ra, có lẽ chuyện này không chỉ xảy ra với một người vợ đang chờ chồng về. Có những điều mình vẫn đang mong, vẫn đang đòi hỏi, vẫn đang khó chịu vì thiếu vắng — trong khi lý do khiến mình cần nó ngày trước, có khi đã qua từ lâu.

Và mình vẫn đang học cách nhận ra những điều như thế ở chính mình.

Mình còn đang đòi hỏi / mong ngóng / khó chịu về điều gì, mà thật ra hoàn cảnh tạo ra nhu cầu đó đã qua từ lâu rồi?

#thuongthuong #ThuongThuThi


Thủ thỉ cùng Thương
Đang tải bình luận...
Bài viết liên quan

Bài viết liên quan