
Thương Thương vốn là cô bé sống tự do tự tại
nhưng từng đeo lên những chiếc mặt nạ để cố gắng hòa nhập môi trường công sở
và cũng đã đặt mặt nạ xuống, cởi bỏ chiếc “áo giáp”, để lại thoải mái sống là chính mình
— nhờ khai vấn

Mình từng nghĩ mình là người dám sống là mình, yêu bản thân hơn tất thảy.
Cho đến khi… mình kết hôn.
Mong muốn đơn thuần nhất của một cô dâu mới là trở thành một người “vợ hiền, dâu thảo”.
Mình không biết điều đó vô tình khiến mình dần quên đi việc yêu thương chính mình.

Một lần nữa, khai vấn giúp mình “tỉnh lại”, nhắc mình nhớ: muốn thương ai thì thương, phải thương mình trước đã.
Cứ như thế, mình bắt đầu tin rằng khai vấn thật màu nhiệm, thật “toàn năng” — chuyện gì cũng giải quyết được >:p
Cho đến khi trải nghiệm thêm, làm việc với chính mình thêm, mình mới “buông” khai vấn xuống, đón nhận nó như một trong rất nhiều công cụ giúp mình sống vui, sống hạnh phúc thôi.

Có giai đoạn mình cảm thấy cô đơn ngay cả khi vợ chồng mình ở cạnh nhau.
Mình lo lắng, cố gắng, muốn sửa mọi thứ cho tốt hơn, chỉ cho anh ấy nên làm gì, nên thay đổi thế nào. Nhưng càng cố, mình lại càng thấy cả hai xa nhau hơn.
Rồi đến lúc mình mệt đến mức không thể gồng nữa…
Và cũng chính lúc đó mình mới bắt đầu học một thứ rất khác: học cách ở cạnh một người mà không cố thay đổi họ.

Mình hiểu rằng yêu thương trưởng thành không phải lúc nào cũng là sửa chữa hay cứu lấy ai đó. Đôi khi nó là cho người kia được là chính họ — còn mình thì vẫn ở đây.
Mình nghĩ mình vẫn đang học điều này mỗi ngày.